Có lẽ cuộc sống muốn chúng ta chọn lầm người trước khi gặp được đúng người để rồi chúngta mới biết cám ơn món quà của cuộc sống. Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác mở ra, nhưng thường thì người ta chỉ tập trung vào cánh cửa đã đóng mà không để ý đến cánhcửa kia đã mở ra rồi. Đôi khi một cái gì đó vuột khỏi tầm tay rồi chúng ta mới biết rằng mình đã từng có nó, và mới cảm nhận được rằng điều đó quan trọng và có ý nghĩa biết bao với mình. Hãy yêu một người bằng trọn vẹn trái tim mình mà không cầnđáp lại. Đừng vội trông mong tình yêu đến mau chóng mà hãy kiên trì chờ chođến khi tình yêu hiện hữu trong trái tim họ. Nếu không thì bạn hãy an lòng vìtrong tim bạn đã có nó rồi. Có thể bạn chỉ mất một phútđểsay mê một người, một giờ để thích một người và một ngày để yeue một người nhưng phảimất cả một đời mới có thể quen được một nguườ. Đừng vì dáng vẻ bề ngoài, vì đó là lừa dối. Đừng vì của cải vật chất, vì có thể mất đi. Hãytìm người nào có thể làm bạn mỉm cười, bởi vì nụ cười mới cóthể làm một ngày âm u trở nên tươi sáng.
ANH NHẬN RA
Có biết bao con đường mà sao ta vẫn đi con đường ấy.
Có biết bao nhiêu người mà sao anh vẫn yêu em.
Có biết bao cuộc tình rời bỏ tôi nhưng chỉ buồn thoáng qua.
Nhưng với em không vậy càng bên em anh càng thấy yêu em.
Và anh xin…xin lỗi em có những lần anh đã vội vã.
Mà vô tâm quên mất đi có một người luôn ngóng trông từng đêm.
Và khi anh đau em ở bên luôn cho anh một vòng tay ấm áp
Mà khi em đau anh ở đâu để cho em phải khóc thật nhiều.
Người yêu ơi anh đã sai hãy thứ tha cho anh người nhé.
Vì anh biết chỉ có em sẽ cho anh hạnh phúc trọn đời. Read: Thêm một lần từ bỏ
Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta hiểu được chân lý của Hiểu và Thương.
Đã có biết bao nhiêu lần, ta cườichua chát chấp nhận rồi thì cũng từ bỏ
Nhưng rốt cuộc ta vẫn chỉ là kẻ nông nổi, dại khờ vụng về và ngốc nghếch
Nếu như yêu thương cũng cần phải học, thì ta sẽ chẳng có thể nào tốt nghiệp bao giờ
Bởi vì mãi mãi, mãimãi và mãi mãi, ta chỉ là một kẻ ngu ngơ
Đem những yêu thương của mình hóa thành gánh nặng, thành ràng buộc mệt mỏi, níu bước chân của người.
Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta hiểu được chân lý của Hiểu vàThương.
Vì ta hiểu người không còn cần tới ta, vì ta thương người có những nặng trĩu trong lòng vì ta mà day dứt.
Nên ta từ bỏ để cho người được quên mà không muộn phiền, không một chút vương sợi buồn mà áy náy vì ta.
---
Bạn đang đọc truyện tu website TINHYEUVADINHNGIA.MOBIE.IN
---
Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta hiểu được điều mình thực sự mong muốn là gì.
Ta muốn được bên người, ta muốn có được trái tim của người mãi mãi. mãi mãi không bao giờ thay đổi.
Nhưng điều ta thực sự mong muốn hơn cả là những hạnh phúc của người, những nụ cườicủa người.
Ta đã từng khao khát việc đem đến cho người hạnh phúc, chăm lo cho người, nấu cho người một bữa cơm ăn hay mua cho người viên thuốc mỗi khi ốm bệnh nhưng điều mà ta mong muốn người nhận được là những điều tốt đẹp hơn thế. Nên ta từ bỏ bởi vì ta biết sẽ cóngười mang đến cho người những điều tốt đẹp hơn nhữngđiều ta có thể mang đến được cho người.
Ta hiểu rằng chân lý của tình yêu chính là một sự hiến dâng chứ không phải là hưởng thụ.
Và việc từ bỏ đó cũng như là một sự hi sinh, một sự dâng hiến để con đường người được rảnh rang mà chậm bước.
Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta vẫn biết mình vụng về.
Ta không biết cách bày tỏ và trao đi yêu thương.
Những gì ta nhận được là ngập tràn hạnh phúc nhưng niềm hạnh phúc ấy khi chạm đến tim người chỉ là một nỗi buồn tới mức ngao ngán.
Ta hiểu sự vụng về của ta nên ta đành lặng im để người bước đi.
Ta học cách từ bỏ bởi vì ta vụng về tới mức không hề biết cách cố gắng, không hề biết cách giữ lấy những yêu thươngcủa mình.
Ta chỉ biết cho đi, cho đi một cách dại khờ ngu ngốc.
Điều ta mong muốn chỉ là ngườihiểu. Và rồi thì người đã hiểu.... và người ra đi.
Ta phải chấp nhận và từ bỏ. Coi như đó là cách khôn khéo nhất để người có thể cười mỗi khi nghĩ đến ta.
Ít nhất trong cuộc đời ta, ta đã làm được cho người một việc tốt đó là buông tay.
Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta đã chán nản.
Ta chán với việc vùi mình trong nỗi buồn bã để yêu thương, để đắm say trong một sự vô vọng.
Ta vẫn biết rằng người sẽ chẳng bao giờ trở lại, chẳng baogiờ đến bên ta, nắm lấy bàn tayta mà gạt đi những giọt nước mắt.
Ta chán với những giọt nước mắt ướt gối mỗi đêm, ta chán với những cơn đau thắt ngực.
Ta chán với những bài thơ, những entry trải đầy blog hay những câu chuyện tình yêu lâm ly bi đát đã lấy đi nước mắt củabao nhiêu người.
Và ta chán với việc viết những dòng tin nhắn chẳng bao giờ được gửi. Chán với việc chờ đợi, hi vọng vào những thứ chẳng có thật.
Ta chán với việc chờ đợi, tin vào lời hứa mà người đã hứa lúc còn chưa chia xa.
Lời hứa hẹn cỏn con đó chỉ với ta là quan trọng, còn với người cũng như nước bọt vội vã khô trên môi.
Ta vẫn hiểu rằng người không bao giờ thích hứa hẹn hay buông những lời ngọt ngào.
Nhưng người đã hứa và rồi người vẫn thất hứa.
Ta đã muốn tin, ta đã muốn đợi vào dịp kỉ niệm ý nghĩa của chính mình, lời hứa kia người sẽthực hiện. Nhưng ta đã chán với cái việc tin tưởng.
Ta đã chán tất cả, chán luôn cả tình yêu và chính mình.
Ta học cách từ bỏ bởi vì ta đã kiệt sức, không còn đủ sức để mong đợi và hi vọng nữa. Bài viết: Sống hết mình
Ngày còn nhỏ, chỉ luôn ở nhà một mình, rất hay bị bạn bè bắt nạt, hay bị mẹ mắng, đánh lắm. Là một cô bé nhút nhát, hay khóc, rồi ít khóc dần, rồi chỉ thích khóc những nơi không có ai cả.
Đã bao nhiêu lần tự hỏi mình sinh ra vì điều gì, mình có nên tồn tại không? Ghét chính mình ghét mình như thế đã có lúc muốn trở thành người nào đó, hay quên đi tất cả, không còn biết mình là ai.
Nhưng liệu khi điều đó xảy ra, có cố gắng tìm lại chính mình không? Dù gì thì đó cũng là mình mà .
Cuộc sống, chẳng có ai là hoàn hảo cả, mỗi người có một tính cách riêng, một suy nghĩ riêng, một sở trường, sở thích riêng. Vì thế mới tạo nên 1 xã hội, cộng đồng đa dạng, đầy màu sắc như thế, không ai giống ai cả.
Có người thì giàu có nhưng tâmhồn hời hợt, nghèo nàn.
Có người thì nghèo nhưng lại nhân hậu, biết yêu thương, chăm chỉ.
Cũng có người bề ngoài thì hoàn hảo, xinh đẹp, thông minh, nhưng lại cô đơn, ích kỉ, hoặc chỉ là sự giả tạo
Người thì thông minh, người thì kém thông minh nhưng lại khỏe mạnh, giỏi thể thao.
Có người không giỏi ăn nói nhưng lại luôn nói những lời chân thật, không lừa lọc ai...
[Bạn đang đọc truyện tại website: TINHYEUVADINHNGHIA.MOBIE.I]
Nếu bạn nhận ra những điểm mạnh của mình, những điểm tốt và phát huy nó , bạn có thể mỉm cười hạnh phúc và tự tin, cố gắng hết sức mình sẽ không phải hối hận, hãy tự tin khi là chính mình, sống thật với mình
Chẳng có gì nên thay đổi chính mình giống theo người khác cả, bởi vì tất cả chỉ là sự gượng ép,vì nếu ai cũng giống ai thì...cuộcsống thật sự nhàm chán không có gì để tìm hiểu khám phá nữa.
Sống là không ngừng hi vọng và ước mơ, vì có ước mơ, lý tưởng con người mới có thể vươn lên, cố gắng, mới có thể khẳng định bản thân, những thứ đạt được mới có ý nghĩa...Vì thế, hãy nhìn vào sâu thẳm trái tim, bạn có nhìn thấy ngọn lửa nào không, hãy thổi bùng nó lên và sống hết mình bằng cả trái tim, bằng tình yêu chân thành, bạn sẽ thấy con đường phải đi.
Hãy cố gắng, làm tất cả những gì có thể, thì dù có thành công hay không, thì vẫn có thể hạnh phúc vì đã làm tất cả, cố hết sức vì một mong muốn. Để không phải hối hận vì đã khônglàm hết mình .